Social Icons

Pages

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

Lái xe về quê ban đêm dịp lễ, tết - được và mất

Bạn sẽ tiết kiệm được khá nhiều thời gian vì đường thông thoáng hơn, nhưng tiềm ẩn nhiều rủi ro khác.

Nhà tôi cách Hà Nội 150 km nên thường lái xe về quê trong ngày. Ngày bình thường có thể lái buổi sáng, mất khoảng 3-3,5 tiếng vì đi qua nhiều khu dân cư, không thể đi nhanh. Nhưng dịp lễ, tết tôi thường tranh thủ đi buổi tối, hoặc sáng sớm để tránh tắc đường. Nếu đi vào những giờ thông thường, có thể mất 5 tiếng mới về tới nhà là chuyện thường. 
Đi buổi tối nhanh hơn, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro khác. Từ kinh nghiệm bản thân, tôi xin đúc rút vài điều được và mất để anh em cùng lưu ý khi muốn lái xe về quê, đường dài trong dịp lễ, tết sắp tới. 
1. Được
- Đường thông thoáng. Giờ đêm hoặc tờ mờ sáng ít xe cá nhân di chuyển nên đường khá thoáng, chủ yếu là xe tải, xe khách. Nói chung đỡ căng thẳng hơn, thời gian di chuyển tiết kiệm hơn. 
- Không phải nghỉ việc. Chạy ban đêm giúp tôi không phải nghỉ làm trong ngày. Kết thúc giờ làm buổi chiều, tôi về nhà cơm nước tắm rửa, chuẩn bị đồ đạc, chừng 8 giờ tối bắt đầu nổ máy, khoảng 11 giờ đêm về tới nhà ở quê. 
- Người nhà không bị mệt. Thông thường đi buổi sáng hay trưa, vợ và các con tôi tỏ ra mệt mỏi, nhưng đi buổi tối thì không. Buổi tối là khoảng thời gian cơ thể con người chuẩn bị bước vào giai đoạn nghỉ ngơi, nên dù sao ngồi trên xe thư giãn cũng dễ chịu hơn là buổi trưa.
2. Mất
- Dễ buồn ngủ. Lái xe vào lúc sắp đến giờ lên giường khiến đôi khi tôi cảm giác buồn ngủ. Những lúc như vậy phải tạt vào ven đường, xuống tập vài động tác thể dục, hít thở không khí tự nhiên khoảng 5-10 phút mới tỉnh để đi tiếp.
- Rủi ro hỏng xe. Đi ban ngày, nếu có hỏng hóc xe giữa đường, bạn có thể đỗ sát vào lề, đặt biển cảnh báo cho phương tiện khác quan sát thấy. Và nếu không thể sửa chữa được, có thể vẫy nhờ xe khác hay bắt xe khách về quê, gọi cứu hộ đến cẩu xe về. 
Nhưng đi ban đêm, tất cả mọi thứ đều đình trệ hơn. Gọi cứu hộ cũng lâu hơn, nguy cơ xe khác không để ý thấy xe mình cao hơn, dễ xảy ra tai nạn. Nếu có sửa chữa giữa đường, cũng khó nhờ được ai giúp sức. 
- Rủi ro trộm cướp. Với những người phải đi qua nhiều đoạn đường quốc lộ vắng vẻ, rủi ro này càng cao. Ban đêm, lại ở nơi vắng, khó lòng để bạn ứng phó nếu đối phương quá đông. 
3. Vậy ai nên đi đêm
Nếu bạn có ý định đi đêm, hãy tính tới các phương án được và mất ở trên. Theo tôi, để có thể lái xe về quê trong đêm, quãng đường di chuyển ở mức khoảng 200 km trở lại là hợp lý, vì quá dài sẽ gây mệt mỏi và tăng rủi ro. Bên cạnh đó, quãng đường di chuyển là cao tốc và qua khu dân cư thì hợp lý hơn để đi tối so với những nơi vắng vẻ. Cuối cùng, quan trọng nhất là chuẩn bị đầy đủ sức khỏe cho bạn và các thành viên khác đi cùng để có thể đi đến nơi về đến chốn. 
Nếu thấy "lấn cấn" bất cứ điều gì, tốt nhất nên để ban ngày hãy về quê. Chậm hơn vài tiếng cũng được, an toàn mới là quan trọng nhất.

Nỗi oan ức khi giúp người gặp nạn giữa đường

Vừa được tôi giúp lên khỏi hố, người đàn ông đọc biển số rồi nói "Tao nhớ số xe mày rồi, nãy mày quẹt tao ngã đúng không?".

Mọi người cho phép tôi chia sẻ câu chuyện trải qua cách đây không lâu, coi như chút kinh nghiệm xử lý tình huống  góp nhặt được cho anh em chú bác tài xế. 
Hôm đó chạy từ Nha Trang về TP HCM, về tới địa phận Xuân Lộc thì đã gần 12 giờ đêm. Trời mưa to nên tôi chạy cỡ 50 km/h. Đường khá vắng xe cộ, nhà dân 2 bên đường cũng tắt đèn ngủ hết. Trước và sau quãng dài không có xe nào.
Tôi nhìn phía trước cách cỡ 100 m có ông chạy Dream. Tự thắc mắc đường rộng xe ít mà sao ông ấy không ra đường nhựa mà lại chạy bên lề đất. Rồi một lúc thấy ông loạng choạng qua vũng nước, xong té cả người cả xe xuống mương. Tôi nhổm nhìn qua thì thấy xe đè người nằm im.
Nhìn quanh vắng tanh không có ai, nghĩ bụng phải xuống giúp rồi lại chợt nghĩ "giờ mình xuống giúp họ lỡ người ta thấy rồi nghĩ mình tông ông ấy thì sao?". Sau quyết định là phải xuống, không thể nhìn người ta chết vậy được.
Tấp xe vô, chạy tới vũng nước. Mưa tầm tã ướt như chuột luôn, tôi nhảy xuống hố kéo mãi chiếc Dream rồi lại nhảy xuống đỡ ông dậy. Ổng kêu đau chân vì bị xe đè. Tôi bảo lấy điện thoại gọi về nhà, ông lấy điện thoại ra gọi mà vì ngâm nước nên tắt ngấm không lên. Rồi ổng lẩm bẩm chửi, xong lò dò tới chỗ xe tôi đọc biển số. Tôi mới thắc mắc hỏi "Sao chú đọc biển số xe cháu làm gì?". Ổng nói tỉnh bơ :"Tao nhớ số xe mày rồi, nãy mày quẹt tao ngã xuống hố đúng không?"...
Thật sự lúc đó đã nửa đêm, mưa to, ướt và lạnh, bùn đất bắn hết lên người, đã mệt vì kéo người và xe lên xong đến khi nghe ổng nói câu đó, tôi đơ luôn. Chẳng có tâm trạng nào mà cãi hay nói thêm nửa lời. Nhìn xung quanh, may mà không có ai. Lỡ có người ở đó không biết chuyện gì mà nghe ổng nói vậy không biết tôi có yên thân không, rồi ai sẽ tin tôi?
Lên xe chạy thẳng về luôn, không ngoái nhìn lại, không nói thêm gì. Tự dưng thấy muốn khóc luôn.
Nhiều lúc tôi nghĩ mình sống phải có tâm, phải giúp người nhưng cũng tùy hoàn cảnh nữa, lỡ xui xẻo có lòng tốt giúp người mà lại mang tội oan thì chết không nhắm mắt.
 
 
Blogger Templates